Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Tháng giêng lỡ hẹn

Có còn màu tím hoa xoan,
Rợp con đường đến hội làng nữa không?
Còn ai duyên, áo nâu sồng
Che nghiêng nón trắng, má hồng heo may ?
Rừng mơ thấp thoáng thung mây
Hắt hiu gió, lá rơi đầy lối xưa
Mong manh nắng, lất phất mưa
Tháng giêng đến hẹn, sao chưa thấy người?
Nổi nênh bèo dạt mây trôi
Vắng tênh - héo miếng trầu mời khéo têm …

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

Chiều cuối năm (bài đăng lại 29.02.09)

Chiều cuối năm, chỉ có sóng dạt dào
Biển mênh mông cánh chim chao đơn lẻ
Đám mây trắng bay về đâu thế ?
Quê hương xa vời vợi chốn trời xa

Chiều cuối năm trước biển, mình ta
Chầm chậm bước chân, dọc theo lối vắng
Lặng lẽ ưu tư dấu đời in vầng trán
Sóng gió cuộc đời màu tóc pha sương

Chiều cuối năm, bao suy nghĩ vấn vương
Biển xanh rì rầm lời ru muôn thủa
Trời xanh thẳm cao, nắng vàng rực rỡ
Mùa đông qua - sẽ tiếp mùa sau...

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Quê hương là chùm khế ... (thơ Đỗ Trung Quân)

(Tôi xin phép lấy một phần câu thơ của nhà thơ làm tựa đề, chứ không dám có ý bình loạn gì đâu)

Tôi cũng có quê như tất cả mọi người sống ở Hà nội, và nhánh họ theo ông nội tôi cũng giống như nhiều gia đình khác ở nông thôn Việt nam, bỏ làng mà đi bởi trăm ngàn lý do, không còn ai ở làng nữa - ông nội tôi mất từ năm 1951 ở một tỉnh xa. Nhà bị bom cháy trơ cái nền cao với các bậc gạch cùng các bể cạn; vườn cây, ao chuôm, rậm rạp um tùm; cây cối, chim chóc, cá tôm,  và cả rắn rết nữa - tự sinh tự diệt cả một quãng thời gian dài ... Khu đất nhà ông nội tôi ở quê bây giờ rất nhỏ so với ngày xưa.

Sau bao cuộc bể dâu (chiến tranh, cải cách ruộng đất, thu hồi đất,..., thương lượng mua lại), rồi cũng có lại được một miếng nhỏ, và trên đó chỉ còn một cây khế được học sinh của ông trồng từ những năm đầu của thế kỷ trước là còn sống. Rất lạ, cây khế già nua đó giờ ra quả bốn mùa và rất nhiều quả. Đấy là khế chua - nấu canh chua thì ngon, nhưng nếu mà ăn sống - dù đã có muối ớt vẫn cứ chua đến chảy nước mắt.


Tôi còn nhớ hồi bé sơ tán về, lần đầu tiên thấy chùm hoa khế tím đỏ, tôi thích lắm. Những bông hoa bé tý tẹo xoè 5 cái cánh nho nhỏ mọng tươi rắc đầy khoảnh đất xung quanh gốc ... Năm đó còn sót lại khá nhiều cây từ thời trước kháng chiến, thế mà …

Mỗi lần về, tôi lại ngậm ngùi và thấy rõ những điều đã như được báo trước trong một bài thơ về “Thôn Vân “ của cố nhà thơ Chân Quê từ những năm 1940
“…Không còn ai ở lại nhà.
Hỏi còn ai nữa? Để hoa đầy vườn.
Trăng đầy ngõ, gió đầy thôn,...” (NB)

Làng quê đó không xa Hà nội, đâu khoảng hơn 100km – khoảng thôi , nói dzậy lỡ sai còn dễ chữa :-) - Ngày xưa còn mẹ, tôI luôn bị mắng là - nhanh nhẩu đoảng - (hic). Gần sông và gần núi. Sông nhỏ và núi thấp -  tôi luôn đùa là con mương và cái nấm đất. Không xa chợ Viềng một năm chỉ họp một lần ban đêm, mùng 7 tháng Giêng, và cũng không xa đền thờ bà chúa Liểu Hạnh - phủ Vân cát – cũng có hội vào tháng ba nữa. Vài năm nay có thêm cái khu resort Núi Ngăm cũng gần gần – theo tôi thì khá khiêm nhường và yên bình.

Bạn nào ham vui, sang năm tôi sẽ rất vui được đón về thăm

Ta về với ta

Nào, ta về với ta thôi
Về nơi sóng biển ru trời xa xăm
Vể ươm mầm nhớ, lặng thầm
Chắt chiu mặn ngọt cho đằm duyên xưa ...
Trang cũ

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

Dòng đời


Thêm một lần gặp gỡ
Lại một lần chia tay
Tóc tôi trắng thêm mầu mây
Trán bạn nếp nhăn hằn mới
Nước da sạm – mưa dầm nắng đội
Bàn tay gầy, chìm nổi gân xanh

Vườn cây xưa, mùa quả chin trĩu cành
Khi xuân về, bật búp, hoa thơm ngát ?
Nắng hạ, sương thu, buốt đông cơn gió bấc
Trái bưởi vàng ươm trong nắng hanh hao...

Vòng bốn mùa – đời dài ngắn thế nào?
Khi còn trẻ, làm sao mình biết được
Bàn chân nhỏ vào đời, dò từng bước
Hành trang đơn sơ, ánh mắt trong veo
Bươn trải tháng ngày, ghềnh thác bao nhiêu
Trăm con suối nguồn đều tìm ra biển cả
Con sông lớn, xoáy duyềnh, xô vội vã
Mùa nước đục qua đi, lại đến mùa trong
Cứ mải mốt trôi về mãi vô cùng
Đại dương mênh mông, chân trời xa tít tắp

Mỗi bến đỗ bên bờ, là mỗi lần hẹn gặp
Gom một chút bình yên sau một chặng qua
Vững lòng người, đi tiếp bước đường xa
Thanh thản giữa dòng đời cuồn cuộn sóng.


Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

"Có một đêm như thế ..."

Ngày xưa, khi còn trẻ, lần đầu tiên đọc truyện ngắn này, tôi có cảm giác nhớ mênh mang, và cho tới tận bây giờ - cái cảm giác đó vẫn y nguyên - mặc dù bây giờ tôi đã thành lão làng kỳ cựu.
"Vầng trăng và bông hoa loa kèn trắng...", một đêm của năm 1972- khi chiến tranh leo thang, máy bay Mỹ ném bom Hà nội. Mùi thơm dịu dàng toả lan giữa không khí đầu hè, và mầu đỏ cuả mặt trăng... Sao mà ấn tượng thế, thơ mộng, trong trẻo vô cùng. Câu chuyện của Miên, bất ngờ gặp gỡ với người sinh viên tên là Lai trước khi anh ấy nhập ngũ và cậu bé luật sư... Nhẹ nhàng mà tình cảm, cái tình cảm có lẽ chỉ có được khi con người ta tự do bay bổng với mơ ước, niềm tin. "Trên mặt trăng không có nước, nhưng rất nhiều biển theo cách gọi của các nhà khoa học ..."
Câu chuyện không có hậu theo lẽ thông thường... nhưng âu cũng là lẽ thường khi có chiến tranh, một sự tiếc nuối ngọt ngào - để lại trong tâm hồn những ai có một cuộc đời như thế những tia sáng lấp lánh, sự cảm nhận về cái đẹp của tình người và cuộc sống.

Có một câu thơ của nhà thơ BV
"... Mỗi ngày ta qua nghe dài hơn xưa
Mỗi mùa ta qua, không có ngày thừa
Dù phải chịu đôi lần căng thẳng nhất,
Chỉ nghĩ đến nhau đã là hạnh phúc ..."

Không hiểu những người cùng thế hệ với tôi thì sao, nhưng còn tôi thì suốt chặng đời đã qua tôi luôn như thế và trên nẻo đường sắp tới, chắc chắn tôi sẽ luôn như thế. Bởi vì, hình ảnh "

...Em tươi tắn như mùa xuân thứ nhất
Nhưng thuỷ chung như một sắc mai già
Đôi mắt mở to dịu dàng thấm mát
Sau rất nhiều gian khổ đi qua ... "

hẳn vẫn sẽ còn trong những hồi tưởng về qúa khứ!

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Mười nhớ

Tối mùa đông, trời mưa rét, nghe điệu quan họ mượt mà, tha thiết thế.

...Một em nhớ đôi ta chung tình
Hai em nhớ yểu điệu
Ba em nhớ tiếng nói
Bốn em nhớ đến tới người đồng tâm....
Năm nhớ người, vui nụ cười, tin, em nhớ ... hai chúng mình ...
Sáu em nhớ, em gửi lời thăm người
Bẩy em nhớ tới người tri kỷ
Tám em nhớ phong thư gửi nhạn
Chín em nhớ đến, tới người tri âm...
Mười xinh chung tình, nên em nhớ ... chúng mình ...


Đêm, bên ngoài là tiếng gió tạt màn mưa và sóng biển - trong căn phòng ấm áp lời hát dịu ngọt đưa tôi về cái thời cùng với bạn bè đi hội Lim. Ấn tượng để lại trong tôi - các liền chị thật duyên dáng, nhưng các liền anh nghe hát thì mê, nhưng ngắm thì cứ thấy bộ dạng ngồ ngộ sao ấy (hic)
Bài hát chỉ mười nhớ - còn ít mà đã da diết thế thì trong ký ức bộn bề nỗi nhớ của tôi - ai biết được là bao nhiêu :-) , nhưng tìm đâu tri âm tri kỷ ???