Thú thực là tôi rất sợ nghe những bái hát buồn nỉ non, Tôi đọc những bài viết về Trịnh Công Sơn, biết được ông là người tài hoa - và được rất nhiều người hâm mộ. Tôi cũng rất ngưỡng mộ ông, nhưng tôi chưa bao giờ có thể nghe trọn một băng nhạc của ông - hình như bởi tôi sợ trái tim mình sẽ tan nát.
Duy có bài Diểm xưa do nữ ca sĩ Nhật trình bày trên video, và tôi rất thích ca từ của bài "Tuổi Đá Buồn ".
Hôm nay, ngày chủ nhật mưa - mưa lất phất trên núi, trên biển, dăng mờ mái phố - tự dưng tôi nhớ đến đôi câu trong ca từ này của ông
" ...trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang .
từng ngon tay buồn em mang em mang.
đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn .
còn ai còn ai, đóa hoa hồng cài lên tóc mây .
Ôi đương phố dài ,lời ru mệt mài
ngàn năm , ngàn năm .
Ru em nông nàn, ru em nồng nàn.
trời còn làm mây, mây trôi lang thang
sợi tóc em bồng, trôi nhanh, trôi nhanh
như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn
còn ai còn ai, đóa hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đương phố dài lời ru miệt mài
ngàn năm ngàn năm
..."
Là ngươi cô độc, từ ngày bé tôi đã ưa thích những nơi chốn thanh vắng, trong giáo đường hay cảnh chùa không phải ngày sóc vọng, một góc vườn cây xanh, hay trên mỏm núi đá nhìn xa xa ra biển ...Cảm giác lúc ấy chỉ có bầu không khí thật bao la, thoáng đãng...
Khi còn bé theo các bạn bên công giáo vào nhà thờ lớn, trong giáo đường - thật trang nghiêm, những tia nắng rọi qua những ô cửa kính nhiều mầu sắc, vòm nhà thờ cao vút - lặng lẽ u buồn, Tôi cũng học theo các bạn làm dấu thánh khi bước vào và nhẹ nhàng ngồi xuống ghế ...
Khi còn bé theo bà lên chùa, bà hay ra chùa không vào những ngày một hay ngày rằm, sư cụ chùa thắp hương - tôi cũng theo bà kính cẩn chắp tay vái - vòng khói hương thơm uốn lượn bay lên cao ...
Tôi không biết Tuồi Đá Buồn là tuổi nào - vốn yêu thiên văn, tò mò với các hiện tượng tự nhiên - tôi cứ nghĩ đó là cái tuổi mà khi vũ trụ có thay đổi địa chấn, khí hậu - vạn vật hoá thạch hết (hic hic) và tuổi đó ít nhất cũng triêu năm hay triệu triêu năm gì đó ... Dĩ nhiên nếu theo kiểu chắp ghép khập khiễng đó, thì chẳng có gì liên quan mấy, nhưng đúng là rất buồn - và lời bài hát thì cũng buồn da diết như thế ...
Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015
Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015
Những suy nghĩ vụn vặt
Đã từ rất lâu, tôi tâm đắc với câu Kiều "
Vui là vui gượng kẻo mà
Ai tri âm đó, mặn mà với ai
Thờ ơ gió trúc mưa mai ... "
Và tôi rất thích biển Địa Trung Hải - dữ dội đấy nhưng cũng rất bình yên
Vẫn biêt rằng cuộc đời không chỉ có công việc, những điều xảy ra thường ngày - những buồn vui nho nhỏ - chia tay gặp gỡ, cứ như gần nhưng lại rất xa
Tôi xa Hà nội từng ấy năm, tôi cũng hiểu là chẳng có gì như trong ký ức nữa - chắt chiu chút niềm vui - nuôi tia hy vọng ở những điều tốt đẹp và tình người - thế mà không phải bao giờ cũng dễ. Hì - thì đời là vậy, con người là vậy -" bỉ sắc tư phong " một khi còn hít thở không khí, đón bình mình sớm mai và ngắm hoàng hôn trước khi màn đêm bao phủ - thì làm sao thoát khỏi cái "thất tình " lục đục. Mặc dù không còn yêu, cũng chẳng còn ghét nhưng sống trung dung quả là khó.
Chẳng dám như ai đứng ngó "xem con tạo xoay vần ", cũng chẳng hy vọng hiểu được lòng người ngoắt ngoéo - thôi thì tập như cây thông trên triền núi đa, trước biển vậy ...
Vui là vui gượng kẻo mà
Ai tri âm đó, mặn mà với ai
Thờ ơ gió trúc mưa mai ... "
Và tôi rất thích biển Địa Trung Hải - dữ dội đấy nhưng cũng rất bình yên
Vẫn biêt rằng cuộc đời không chỉ có công việc, những điều xảy ra thường ngày - những buồn vui nho nhỏ - chia tay gặp gỡ, cứ như gần nhưng lại rất xa
Tôi xa Hà nội từng ấy năm, tôi cũng hiểu là chẳng có gì như trong ký ức nữa - chắt chiu chút niềm vui - nuôi tia hy vọng ở những điều tốt đẹp và tình người - thế mà không phải bao giờ cũng dễ. Hì - thì đời là vậy, con người là vậy -" bỉ sắc tư phong " một khi còn hít thở không khí, đón bình mình sớm mai và ngắm hoàng hôn trước khi màn đêm bao phủ - thì làm sao thoát khỏi cái "thất tình " lục đục. Mặc dù không còn yêu, cũng chẳng còn ghét nhưng sống trung dung quả là khó.
Chẳng dám như ai đứng ngó "xem con tạo xoay vần ", cũng chẳng hy vọng hiểu được lòng người ngoắt ngoéo - thôi thì tập như cây thông trên triền núi đa, trước biển vậy ...
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
Chị Mùa và tôi
Bài viết này chỉ ghi lại một chút cảm nghĩ và về lần đến thăm nhà chị Mùa trong đợt
nghỉ vừa rồi của tôi. Đã gọi điện và hẹn
chị, nên trước khi trả phép, tôi đi lên nhà chị.
Đường đi từ Hà nội đi Từ sơn, chỉ mấy năm mà khác rất nhiều,
với tôi thật lạ lẫm.
Nhớ lại lần đầu tiên tôi đến nhà chị Mùa là trong năm học đầu tiên, khi đi sơ tán ở Dục tú.
Lần thứ hai đến nhà là sau đó hơn 30 năm. Lúc này hai bác bố mẹ chị ấy đã mất, hai cháu con chị cũng đã lớn. Anh Thêm chồng chị là bác sĩ vẫn chưa về hưu , còn chị năm đó cũng sắp về hưu rồi.
Nhớ lại lần đầu tiên tôi đến nhà chị Mùa là trong năm học đầu tiên, khi đi sơ tán ở Dục tú.
Lần thứ hai đến nhà là sau đó hơn 30 năm. Lúc này hai bác bố mẹ chị ấy đã mất, hai cháu con chị cũng đã lớn. Anh Thêm chồng chị là bác sĩ vẫn chưa về hưu , còn chị năm đó cũng sắp về hưu rồi.
Sau khi ra trường ít năm, chị Mùa chuyển về dậy ở cấp 3 gần nhà, mà tôi quen gọi đùa là trường làng –
vì nó ngay sát làng Phù Chẩn. Mỗi lần về tôi lại nhớ cái cảm giác lần đầu đi bộ
từ Dục tú sang Từ sơn, trên đường tôi hỏi chị “ Làng chị có nhiều tre đằng ngà
không? “ Lần đó, chị ngớ người khi nghe tôi hỏi “tre đằng ngà ? “ “ Vâng, vì
truyện kể rằng – làng Phù đồng và các làng lân cận bị lửa phun từ ngựa Thánh
Gióng ra, cháy, nên thân tre vàng óng mà “. Chị Mùa cười rất to, “có, nhiều lắm,
hai bên đường toàn tre thôi, em sẽ thấy…”
Chị Mùa học cùng với tôi năm thứ nhất và thứ hai đại học, Là con một - lớn hơn tôi 3 tuổi, từ trường bổ túc công nông Bắc giang đến. Chị ấy đa phần chiều tôi, nhưng chị ấy lười hơn tôi mặc dù xốc vác hơn tôi. Giờ có nghe tôi nhắc lại thế này, chị sẽ nhớ ngay – và không hề tức giận đâu.
Cùng là con gái, nên cái sự chành choẹ so đo có lúc cũng có, nhưng do cách nhau 3 năm nên chị coi tôi là con nít “không thèm chấp” lúc nói chuyện, khi xưng chị, lúc xưng tao – thoải mái và vui, bọn con trai toàn gọi là “ bà Mùa “. Chuyện lặt vặt thì nhiều, cũng có lúc tức tối, giận dỗi và không nói chuyện vài ba hôm đấy, nhưng rồi số trời đã run rủi là “cặp đôi “ – nên chẳng bỏ được mà bỏ qua , sau đó lại ríu rít chị chị em em. Cái dáng chị ấy lúc tức tối ai, tôi còn nhớ rõ , ngoay ngoảy đi, cái đuôi tóc ngắn vắt vẻo, rồi ngâm nga vài câu thơ “ Tôi chỉ giận những người tôi yêu mến , và bực mình với những kẻ tôi thương…” hay mỗi lần ngắm nhìn vẻ yểu điệu, mái tóc thướt tha của Chiến, Đặng Thuỷ thì “ Tóc em như suối chảy ngang lưng, suối chảy quanh co suối ngập ngừng …”. Chị có cách biễu lộ tinh cảm tự nhiên, chứ không khách sáo. Khi ở Thượng Đình, bọn tôi ở nội trú, các buổi tối – khi chưa bận rộn thi cử, bọn tôi từng cặp – giường cùng tầng – hay tán chuyện. Chị Mùa ở tầng một cùng tầng sát với giường Chiến. Còn tôi cùng tầng trên với Thuỷ, phiá bên kia là chị Vũ Minh và Hồng.( Điều này tôi đã ghi lại trong bài viết cách đây khá lâu rồi)
Chị Mùa học cùng với tôi năm thứ nhất và thứ hai đại học, Là con một - lớn hơn tôi 3 tuổi, từ trường bổ túc công nông Bắc giang đến. Chị ấy đa phần chiều tôi, nhưng chị ấy lười hơn tôi mặc dù xốc vác hơn tôi. Giờ có nghe tôi nhắc lại thế này, chị sẽ nhớ ngay – và không hề tức giận đâu.
Cùng là con gái, nên cái sự chành choẹ so đo có lúc cũng có, nhưng do cách nhau 3 năm nên chị coi tôi là con nít “không thèm chấp” lúc nói chuyện, khi xưng chị, lúc xưng tao – thoải mái và vui, bọn con trai toàn gọi là “ bà Mùa “. Chuyện lặt vặt thì nhiều, cũng có lúc tức tối, giận dỗi và không nói chuyện vài ba hôm đấy, nhưng rồi số trời đã run rủi là “cặp đôi “ – nên chẳng bỏ được mà bỏ qua , sau đó lại ríu rít chị chị em em. Cái dáng chị ấy lúc tức tối ai, tôi còn nhớ rõ , ngoay ngoảy đi, cái đuôi tóc ngắn vắt vẻo, rồi ngâm nga vài câu thơ “ Tôi chỉ giận những người tôi yêu mến , và bực mình với những kẻ tôi thương…” hay mỗi lần ngắm nhìn vẻ yểu điệu, mái tóc thướt tha của Chiến, Đặng Thuỷ thì “ Tóc em như suối chảy ngang lưng, suối chảy quanh co suối ngập ngừng …”. Chị có cách biễu lộ tinh cảm tự nhiên, chứ không khách sáo. Khi ở Thượng Đình, bọn tôi ở nội trú, các buổi tối – khi chưa bận rộn thi cử, bọn tôi từng cặp – giường cùng tầng – hay tán chuyện. Chị Mùa ở tầng một cùng tầng sát với giường Chiến. Còn tôi cùng tầng trên với Thuỷ, phiá bên kia là chị Vũ Minh và Hồng.( Điều này tôi đã ghi lại trong bài viết cách đây khá lâu rồi)
Thời gian đi học, chị thi thoảng nhận được thư của bạn bè từ nơi xa, và thế là tôi lại học được thêm vài
câu thơ cửa miệng nữa, cái gì nhỉ “Mực Cửu
long xuôi dòng chảy xiết, Bút Trường sơn em viết cho anh …” mỗi khi chị nhận
hay gửi thư đi thường trêu chọc… Giờ gặp chị, tôi chẳng nhắc lại bao giờ - nhưng cả chị và tôi hình
như chưa quên.
Sau khi ra trường thì chị lấy anh bác sĩ cùng làng.
Lần này thăm chị, cũng là thăm anh Thêm năm rồi bị ốm nằm vài ba tháng ở Bạch mai, đã ra viện từ lâu nhưng vẫn chạy thận. Hai cháu con chị đã có gia đình riêng, không còn ở chung với anh chi, chị và anh đã lên chức ông bà nội ngoại từ vài năm, Khi tôi hỏi, chị vô tư kể “ Chị vào viện chăm anh từ lúc mùa sấu ra hoa, tới khi quả chin vàng, thế mà chẳng sút cân lạng nào … “ rồi cười, anh Thêm cười – Tôi cũng cười mãi nhưng tôi biết là chị vất vả và lo lắng thế nào …Chị vẫn không khác lần trước gặp, tươi tắn, mộc mạc và chân tình với tôi.
Sau khi ra trường thì chị lấy anh bác sĩ cùng làng.
Lần này thăm chị, cũng là thăm anh Thêm năm rồi bị ốm nằm vài ba tháng ở Bạch mai, đã ra viện từ lâu nhưng vẫn chạy thận. Hai cháu con chị đã có gia đình riêng, không còn ở chung với anh chi, chị và anh đã lên chức ông bà nội ngoại từ vài năm, Khi tôi hỏi, chị vô tư kể “ Chị vào viện chăm anh từ lúc mùa sấu ra hoa, tới khi quả chin vàng, thế mà chẳng sút cân lạng nào … “ rồi cười, anh Thêm cười – Tôi cũng cười mãi nhưng tôi biết là chị vất vả và lo lắng thế nào …Chị vẫn không khác lần trước gặp, tươi tắn, mộc mạc và chân tình với tôi.
Chỉ ngồi chừng gần tiếng là chia tay. Lúc ngồi ăn dưa hấu,
dưa ngọt, tôi ăn lia lịa, liền một lúc 5,7 miếng - chị bảo “ chị ra lấy cho em
vài quả, của nhà cô em họ, em mang về ăn cho đỡ háo nhé “, “đừng chị, em chỉ ăn
ở đây thôi“. Ra đến ngõ chị gọi “ Vinh, lại đây “ Tôi quay lại, anh chị chỉ cái
vườn rau xanh trước sân, anh Thêm bảo “ Rau sạch lắm em, chỉ tưới bằng nước giếng
bơm thôi “ “ Chị cắt cho em một ít mang về nhé “ – Tôi ngần ngừ, nhưng qủa thật
là vườn rau rất hấp dẫn, thế là tôi theo chị chạy vào vườn. Thích thật - bắp cải
, hoa lơ, xu hào thì còn bé, có một giàn đậu nữa, cả rau thơm, xà lách, rồi cà rốt nữa…
Cứ nhìn thấy rau xanh là tôi rất thích, và hơi tham nữa (hic)– tuy ăn không nhiều,
nhưng vốn dĩ con mắt to hơn cái bụng . Chỉ cần khua tay vài cái thế là có một túi đầy xà lách, và 2 cái bắp cải to …
Tôi xin anh chị và hớn hở với món quà – hẳn anh chị thấy buồn cười với dáng vẻ
của tôi lắm …, đúng là được quà sướng thế :-)
Đến và đi, ngồi một thoáng, hẹn lần sau gặp, mong sẽ vẫn đầy đủ và vẫn vui như thế
Đến và đi, ngồi một thoáng, hẹn lần sau gặp, mong sẽ vẫn đầy đủ và vẫn vui như thế
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)