Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

Thư của ngày xưa

« Sao em không là cô Tấm dịu dàng
Từ trong quả thị bước ra...
Sao em không mãi là vầng trăng tròn
    rạng ngời, rực rỡ tuổi hoa ...

Cái thủa rất xa
em - là bông sứ trắng...
Cái thủa rất xa,
em - là sương lam nhẹ buông giữa hoàng hôn im lặng
nhấp nháy ánh sao Hôm, chiều tím hạ vê
Là bình minh hồng, sao Mai lấp lánh trời quê,
Với con đường rợp xanh bốn mùa - mình sóng vai dạo buớc....
Thời gian trôi vẫn thương về ngày trươc
Những  buồn vui, mưa nắng chung chia
Năm tháng bình yên,
cùng dông bão qua đi
Vẫn mãi
   ánh mắt  yêu thương dõi theo em mọi ngả..."

Kỷ niệm thầm thì

Mái tóc mềm bay, tuổi tròn trăng
Em bước vào giảng đường đại học.
Xa mái nhà, rời phố phường đông đúc
Tháng tám nắng hè, bưởi rám vỏ đón thu
Về làng quê, lúa đang vụ, xanh mùa
Những ngày mưa dầm, đường trơn lầy lội
Những tuần hết gạo, cả lớp ôm bụng - đói
Ăn « nắp hầm»  ngoài nhão nhoét, trong khô...


Nhớ chùm hoa đại dịu thơm trong sân chùa
Ngày ôn thi, mang giáo trình nương nhờ cửa Phật
Ngắm hoàng hôn mờ xa, nhớ nhà da diết
Anh nhặt hoa, xâu thành chuỗi dỗ dành em
...
Mỗi lần nhìn hoa nở rộ bện thềm
Kỷ niệm lại thầm thì - nhắc nhở

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Dịu dàng lối cũ

Mầu hoa ngày xưa ấy
Còn tím mãi trong nhau
Chuyện nhỏ nhặt không đâu
Thế mà rồi hờn, giận

Bao mùa còn vương vấn!
Bao mùa mình xa nhau?
Có ai muốn vậy đâu
Lời hẹn hò dang dở...

Để đến giờ còn nhớ
Màu tím chẳng nỡ phai
Qua năm rộng tháng dài
Trải nắng mưa dầu dãi

Đằm thắm mầu hoa dại
Lặng lẽ nở bên đồi
Dẩu đi tận cuối trời
Vẫn dịu dàng lối cũ