BẠN - từ này đối với tôi thật là xa xỉ.
Từ ngày đi học lớp tôi con gái hay chia thành từng nhóm - và từng nhóm ...(hic) - tính tôi nghịch không hay có chuyện tâm sự kiểu con gái, lại không biết cách khéo léo làm duyên - cho nên từ xưa nay tôi chỉ có 3 cô bạn gái phổ thông đến giờ. Cũng do hoàn cảnh xô đầy - nhưng cũng rất lạ là tuy tính tình rất khác nhau, hình thức thì xêm xêm - nhưng không có sự ghen ghét đố kỵ. Học lực thì khác nhau - nhưng là đôi bạn 8 điểm thành ra dù thế nào cũng phải cõng nhau - rồi đi sơ tán - trưa đốt lửa bằng lá nấu bánh bột mì ăn chung, tối thì đèn cũng chung - chung cái giường khấp khểnh bằng mặt ghé ghép vào trên hai cái chân niễng cũng khập khiễng . Rồi ngày nắng, ngày mưa - ra vào chung cửa chung đường - nên cứ cặp kè đeo đuổi nhau suốt 3 năm đến tận giờ - đã sang năm thứ 48 rồi.
Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015
Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015
Hoa cúc xanh
Hoa cúc xanh – có thật
Giữa dòng đời vui, buồn, còn mất
Mầu hoa bâng khuâng
Mầu của ước mơ, có phải vậy không?
Đáng yêu sao, những cánh hoa mầu xanh biếc.
Năm tháng qua rồi, dẫu nhiều nuối tiếc
Nhưng giá được sống thêm mười lần,
hẳn vẫn lại như xưa
Có điều ngây ngô, làm tổn thương đến tận giờ
Vô tư thề non, hẹn biển
Rằng sẽ đến, thế mà rồi lỡ hẹn
Một đợi mười chờ, lời nói gió bay
sao trên trời,
trăng dưới nước,
gió đưa mây...
Ngỡ trong tầm tay mà không sao với được
Lung linh chân trời phía trước…
Qúa khứ vợi xa mà như vẫn đâu đây
Ánh trăng nghiêng hè phố - bóng cây
Hạ qua rồi, heo may chuyển gió
Lá cơm nguội vàng, tán bàng pha sắc đỏ…
Gió thu đưa hương hoa sữa nồng, bay
Những bông cúc xoè xanh,
dịu dàng,
bình yên,
pha sắc trời mây !
Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015
Chuyện trò với bạn
Người
ở xa chẳng thể đến thăm bạn bè và cũng chẳng có điều kiện gặp gỡ hàn huyên,
cũng nghĩ NET làm cầu nối cho ta – nhưng có nối được hay không còn “TUỲ DUYÊN “
Tôi không có chuyện thời sự, chỉ muốn sẻ chia một chút đời thường – cũng chưa hẳn là kỷ niệm cũng là chuyện của ngày hôm qua, nhưng lại vẫn đang là của ngày hôm nay và còn cả ngày tiếp nữa.
Tôi không có chuyện thời sự, chỉ muốn sẻ chia một chút đời thường – cũng chưa hẳn là kỷ niệm cũng là chuyện của ngày hôm qua, nhưng lại vẫn đang là của ngày hôm nay và còn cả ngày tiếp nữa.
Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015
Thư của ngày xưa
« Sao em không là cô Tấm dịu dàng
Từ trong quả thị bước ra...
Sao em không mãi là vầng trăng tròn
rạng ngời, rực rỡ tuổi hoa ...
Cái thủa rất xa
em - là bông sứ trắng...
Cái thủa rất xa,
em - là sương lam nhẹ buông giữa hoàng hôn im lặng
nhấp nháy ánh sao Hôm, chiều tím hạ vê
Là bình minh hồng, sao Mai lấp lánh trời quê,
Với con đường rợp xanh bốn mùa - mình sóng vai dạo buớc....
Thời gian trôi vẫn thương về ngày trươc
Những buồn vui, mưa nắng chung chia
Năm tháng bình yên,
cùng dông bão qua đi
Vẫn mãi
ánh mắt yêu thương dõi theo em mọi ngả..."
Kỷ niệm thầm thì
Mái tóc mềm bay, tuổi tròn trăng
Em bước vào giảng đường đại học.
Xa mái nhà, rời phố phường đông đúc
Tháng tám nắng hè, bưởi rám vỏ đón thu
Về làng quê, lúa đang vụ, xanh mùa
Những ngày mưa dầm, đường trơn lầy lội
Những tuần hết gạo, cả lớp ôm bụng - đói
Ăn « nắp hầm» ngoài nhão nhoét, trong khô...
Nhớ chùm hoa đại dịu thơm trong sân chùa
Ngày ôn thi, mang giáo trình nương nhờ cửa Phật
Ngắm hoàng hôn mờ xa, nhớ nhà da diết
Anh nhặt hoa, xâu thành chuỗi dỗ dành em
...
Mỗi lần nhìn hoa nở rộ bện thềm
Kỷ niệm lại thầm thì - nhắc nhở
Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015
Dịu dàng lối cũ
Mầu hoa ngày xưa ấy
Còn tím mãi trong nhau
Chuyện nhỏ nhặt không đâu
Thế mà rồi hờn, giận
Bao mùa còn vương vấn!
Bao mùa mình xa nhau?
Có ai muốn vậy đâu
Lời hẹn hò dang dở...
Để đến giờ còn nhớ
Màu tím chẳng nỡ phai
Qua năm rộng tháng dài
Trải nắng mưa dầu dãi
Đằm thắm mầu hoa dại
Lặng lẽ nở bên đồi
Dẩu đi tận cuối trời
Vẫn dịu dàng lối cũ
Còn tím mãi trong nhau
Chuyện nhỏ nhặt không đâu
Thế mà rồi hờn, giận
Bao mùa còn vương vấn!
Bao mùa mình xa nhau?
Có ai muốn vậy đâu
Lời hẹn hò dang dở...
Để đến giờ còn nhớ
Màu tím chẳng nỡ phai
Qua năm rộng tháng dài
Trải nắng mưa dầu dãi
Đằm thắm mầu hoa dại
Lặng lẽ nở bên đồi
Dẩu đi tận cuối trời
Vẫn dịu dàng lối cũ
Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015
Tôi và "Tuổi Đá Buồn "
Thú thực là tôi rất sợ nghe những bái hát buồn nỉ non, Tôi đọc những bài viết về Trịnh Công Sơn, biết được ông là người tài hoa - và được rất nhiều người hâm mộ. Tôi cũng rất ngưỡng mộ ông, nhưng tôi chưa bao giờ có thể nghe trọn một băng nhạc của ông - hình như bởi tôi sợ trái tim mình sẽ tan nát.
Duy có bài Diểm xưa do nữ ca sĩ Nhật trình bày trên video, và tôi rất thích ca từ của bài "Tuổi Đá Buồn ".
Hôm nay, ngày chủ nhật mưa - mưa lất phất trên núi, trên biển, dăng mờ mái phố - tự dưng tôi nhớ đến đôi câu trong ca từ này của ông
" ...trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang .
từng ngon tay buồn em mang em mang.
đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn .
còn ai còn ai, đóa hoa hồng cài lên tóc mây .
Ôi đương phố dài ,lời ru mệt mài
ngàn năm , ngàn năm .
Ru em nông nàn, ru em nồng nàn.
trời còn làm mây, mây trôi lang thang
sợi tóc em bồng, trôi nhanh, trôi nhanh
như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn
còn ai còn ai, đóa hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đương phố dài lời ru miệt mài
ngàn năm ngàn năm ..."
Là ngươi cô độc, từ ngày bé tôi đã ưa thích những nơi chốn thanh vắng, trong giáo đường hay cảnh chùa không phải ngày sóc vọng, một góc vườn cây xanh, hay trên mỏm núi đá nhìn xa xa ra biển ...Cảm giác lúc ấy chỉ có bầu không khí thật bao la, thoáng đãng...
Khi còn bé theo các bạn bên công giáo vào nhà thờ lớn, trong giáo đường - thật trang nghiêm, những tia nắng rọi qua những ô cửa kính nhiều mầu sắc, vòm nhà thờ cao vút - lặng lẽ u buồn, Tôi cũng học theo các bạn làm dấu thánh khi bước vào và nhẹ nhàng ngồi xuống ghế ...
Khi còn bé theo bà lên chùa, bà hay ra chùa không vào những ngày một hay ngày rằm, sư cụ chùa thắp hương - tôi cũng theo bà kính cẩn chắp tay vái - vòng khói hương thơm uốn lượn bay lên cao ...
Tôi không biết Tuồi Đá Buồn là tuổi nào - vốn yêu thiên văn, tò mò với các hiện tượng tự nhiên - tôi cứ nghĩ đó là cái tuổi mà khi vũ trụ có thay đổi địa chấn, khí hậu - vạn vật hoá thạch hết (hic hic) và tuổi đó ít nhất cũng triêu năm hay triệu triêu năm gì đó ... Dĩ nhiên nếu theo kiểu chắp ghép khập khiễng đó, thì chẳng có gì liên quan mấy, nhưng đúng là rất buồn - và lời bài hát thì cũng buồn da diết như thế ...
Duy có bài Diểm xưa do nữ ca sĩ Nhật trình bày trên video, và tôi rất thích ca từ của bài "Tuổi Đá Buồn ".
Hôm nay, ngày chủ nhật mưa - mưa lất phất trên núi, trên biển, dăng mờ mái phố - tự dưng tôi nhớ đến đôi câu trong ca từ này của ông
" ...trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang .
từng ngon tay buồn em mang em mang.
đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn .
còn ai còn ai, đóa hoa hồng cài lên tóc mây .
Ôi đương phố dài ,lời ru mệt mài
ngàn năm , ngàn năm .
Ru em nông nàn, ru em nồng nàn.
trời còn làm mây, mây trôi lang thang
sợi tóc em bồng, trôi nhanh, trôi nhanh
như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn
còn ai còn ai, đóa hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đương phố dài lời ru miệt mài
ngàn năm ngàn năm ..."
Là ngươi cô độc, từ ngày bé tôi đã ưa thích những nơi chốn thanh vắng, trong giáo đường hay cảnh chùa không phải ngày sóc vọng, một góc vườn cây xanh, hay trên mỏm núi đá nhìn xa xa ra biển ...Cảm giác lúc ấy chỉ có bầu không khí thật bao la, thoáng đãng...
Khi còn bé theo các bạn bên công giáo vào nhà thờ lớn, trong giáo đường - thật trang nghiêm, những tia nắng rọi qua những ô cửa kính nhiều mầu sắc, vòm nhà thờ cao vút - lặng lẽ u buồn, Tôi cũng học theo các bạn làm dấu thánh khi bước vào và nhẹ nhàng ngồi xuống ghế ...
Khi còn bé theo bà lên chùa, bà hay ra chùa không vào những ngày một hay ngày rằm, sư cụ chùa thắp hương - tôi cũng theo bà kính cẩn chắp tay vái - vòng khói hương thơm uốn lượn bay lên cao ...
Tôi không biết Tuồi Đá Buồn là tuổi nào - vốn yêu thiên văn, tò mò với các hiện tượng tự nhiên - tôi cứ nghĩ đó là cái tuổi mà khi vũ trụ có thay đổi địa chấn, khí hậu - vạn vật hoá thạch hết (hic hic) và tuổi đó ít nhất cũng triêu năm hay triệu triêu năm gì đó ... Dĩ nhiên nếu theo kiểu chắp ghép khập khiễng đó, thì chẳng có gì liên quan mấy, nhưng đúng là rất buồn - và lời bài hát thì cũng buồn da diết như thế ...
Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015
Những suy nghĩ vụn vặt
Đã từ rất lâu, tôi tâm đắc với câu Kiều "
Vui là vui gượng kẻo mà
Ai tri âm đó, mặn mà với ai
Thờ ơ gió trúc mưa mai ... "
Và tôi rất thích biển Địa Trung Hải - dữ dội đấy nhưng cũng rất bình yên
Vẫn biêt rằng cuộc đời không chỉ có công việc, những điều xảy ra thường ngày - những buồn vui nho nhỏ - chia tay gặp gỡ, cứ như gần nhưng lại rất xa
Tôi xa Hà nội từng ấy năm, tôi cũng hiểu là chẳng có gì như trong ký ức nữa - chắt chiu chút niềm vui - nuôi tia hy vọng ở những điều tốt đẹp và tình người - thế mà không phải bao giờ cũng dễ. Hì - thì đời là vậy, con người là vậy -" bỉ sắc tư phong " một khi còn hít thở không khí, đón bình mình sớm mai và ngắm hoàng hôn trước khi màn đêm bao phủ - thì làm sao thoát khỏi cái "thất tình " lục đục. Mặc dù không còn yêu, cũng chẳng còn ghét nhưng sống trung dung quả là khó.
Chẳng dám như ai đứng ngó "xem con tạo xoay vần ", cũng chẳng hy vọng hiểu được lòng người ngoắt ngoéo - thôi thì tập như cây thông trên triền núi đa, trước biển vậy ...
Vui là vui gượng kẻo mà
Ai tri âm đó, mặn mà với ai
Thờ ơ gió trúc mưa mai ... "
Và tôi rất thích biển Địa Trung Hải - dữ dội đấy nhưng cũng rất bình yên
Vẫn biêt rằng cuộc đời không chỉ có công việc, những điều xảy ra thường ngày - những buồn vui nho nhỏ - chia tay gặp gỡ, cứ như gần nhưng lại rất xa
Tôi xa Hà nội từng ấy năm, tôi cũng hiểu là chẳng có gì như trong ký ức nữa - chắt chiu chút niềm vui - nuôi tia hy vọng ở những điều tốt đẹp và tình người - thế mà không phải bao giờ cũng dễ. Hì - thì đời là vậy, con người là vậy -" bỉ sắc tư phong " một khi còn hít thở không khí, đón bình mình sớm mai và ngắm hoàng hôn trước khi màn đêm bao phủ - thì làm sao thoát khỏi cái "thất tình " lục đục. Mặc dù không còn yêu, cũng chẳng còn ghét nhưng sống trung dung quả là khó.
Chẳng dám như ai đứng ngó "xem con tạo xoay vần ", cũng chẳng hy vọng hiểu được lòng người ngoắt ngoéo - thôi thì tập như cây thông trên triền núi đa, trước biển vậy ...
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
Chị Mùa và tôi
Bài viết này chỉ ghi lại một chút cảm nghĩ và về lần đến thăm nhà chị Mùa trong đợt
nghỉ vừa rồi của tôi. Đã gọi điện và hẹn
chị, nên trước khi trả phép, tôi đi lên nhà chị.
Đường đi từ Hà nội đi Từ sơn, chỉ mấy năm mà khác rất nhiều,
với tôi thật lạ lẫm.
Nhớ lại lần đầu tiên tôi đến nhà chị Mùa là trong năm học đầu tiên, khi đi sơ tán ở Dục tú.
Lần thứ hai đến nhà là sau đó hơn 30 năm. Lúc này hai bác bố mẹ chị ấy đã mất, hai cháu con chị cũng đã lớn. Anh Thêm chồng chị là bác sĩ vẫn chưa về hưu , còn chị năm đó cũng sắp về hưu rồi.
Nhớ lại lần đầu tiên tôi đến nhà chị Mùa là trong năm học đầu tiên, khi đi sơ tán ở Dục tú.
Lần thứ hai đến nhà là sau đó hơn 30 năm. Lúc này hai bác bố mẹ chị ấy đã mất, hai cháu con chị cũng đã lớn. Anh Thêm chồng chị là bác sĩ vẫn chưa về hưu , còn chị năm đó cũng sắp về hưu rồi.
Sau khi ra trường ít năm, chị Mùa chuyển về dậy ở cấp 3 gần nhà, mà tôi quen gọi đùa là trường làng –
vì nó ngay sát làng Phù Chẩn. Mỗi lần về tôi lại nhớ cái cảm giác lần đầu đi bộ
từ Dục tú sang Từ sơn, trên đường tôi hỏi chị “ Làng chị có nhiều tre đằng ngà
không? “ Lần đó, chị ngớ người khi nghe tôi hỏi “tre đằng ngà ? “ “ Vâng, vì
truyện kể rằng – làng Phù đồng và các làng lân cận bị lửa phun từ ngựa Thánh
Gióng ra, cháy, nên thân tre vàng óng mà “. Chị Mùa cười rất to, “có, nhiều lắm,
hai bên đường toàn tre thôi, em sẽ thấy…”
Chị Mùa học cùng với tôi năm thứ nhất và thứ hai đại học, Là con một - lớn hơn tôi 3 tuổi, từ trường bổ túc công nông Bắc giang đến. Chị ấy đa phần chiều tôi, nhưng chị ấy lười hơn tôi mặc dù xốc vác hơn tôi. Giờ có nghe tôi nhắc lại thế này, chị sẽ nhớ ngay – và không hề tức giận đâu.
Cùng là con gái, nên cái sự chành choẹ so đo có lúc cũng có, nhưng do cách nhau 3 năm nên chị coi tôi là con nít “không thèm chấp” lúc nói chuyện, khi xưng chị, lúc xưng tao – thoải mái và vui, bọn con trai toàn gọi là “ bà Mùa “. Chuyện lặt vặt thì nhiều, cũng có lúc tức tối, giận dỗi và không nói chuyện vài ba hôm đấy, nhưng rồi số trời đã run rủi là “cặp đôi “ – nên chẳng bỏ được mà bỏ qua , sau đó lại ríu rít chị chị em em. Cái dáng chị ấy lúc tức tối ai, tôi còn nhớ rõ , ngoay ngoảy đi, cái đuôi tóc ngắn vắt vẻo, rồi ngâm nga vài câu thơ “ Tôi chỉ giận những người tôi yêu mến , và bực mình với những kẻ tôi thương…” hay mỗi lần ngắm nhìn vẻ yểu điệu, mái tóc thướt tha của Chiến, Đặng Thuỷ thì “ Tóc em như suối chảy ngang lưng, suối chảy quanh co suối ngập ngừng …”. Chị có cách biễu lộ tinh cảm tự nhiên, chứ không khách sáo. Khi ở Thượng Đình, bọn tôi ở nội trú, các buổi tối – khi chưa bận rộn thi cử, bọn tôi từng cặp – giường cùng tầng – hay tán chuyện. Chị Mùa ở tầng một cùng tầng sát với giường Chiến. Còn tôi cùng tầng trên với Thuỷ, phiá bên kia là chị Vũ Minh và Hồng.( Điều này tôi đã ghi lại trong bài viết cách đây khá lâu rồi)
Chị Mùa học cùng với tôi năm thứ nhất và thứ hai đại học, Là con một - lớn hơn tôi 3 tuổi, từ trường bổ túc công nông Bắc giang đến. Chị ấy đa phần chiều tôi, nhưng chị ấy lười hơn tôi mặc dù xốc vác hơn tôi. Giờ có nghe tôi nhắc lại thế này, chị sẽ nhớ ngay – và không hề tức giận đâu.
Cùng là con gái, nên cái sự chành choẹ so đo có lúc cũng có, nhưng do cách nhau 3 năm nên chị coi tôi là con nít “không thèm chấp” lúc nói chuyện, khi xưng chị, lúc xưng tao – thoải mái và vui, bọn con trai toàn gọi là “ bà Mùa “. Chuyện lặt vặt thì nhiều, cũng có lúc tức tối, giận dỗi và không nói chuyện vài ba hôm đấy, nhưng rồi số trời đã run rủi là “cặp đôi “ – nên chẳng bỏ được mà bỏ qua , sau đó lại ríu rít chị chị em em. Cái dáng chị ấy lúc tức tối ai, tôi còn nhớ rõ , ngoay ngoảy đi, cái đuôi tóc ngắn vắt vẻo, rồi ngâm nga vài câu thơ “ Tôi chỉ giận những người tôi yêu mến , và bực mình với những kẻ tôi thương…” hay mỗi lần ngắm nhìn vẻ yểu điệu, mái tóc thướt tha của Chiến, Đặng Thuỷ thì “ Tóc em như suối chảy ngang lưng, suối chảy quanh co suối ngập ngừng …”. Chị có cách biễu lộ tinh cảm tự nhiên, chứ không khách sáo. Khi ở Thượng Đình, bọn tôi ở nội trú, các buổi tối – khi chưa bận rộn thi cử, bọn tôi từng cặp – giường cùng tầng – hay tán chuyện. Chị Mùa ở tầng một cùng tầng sát với giường Chiến. Còn tôi cùng tầng trên với Thuỷ, phiá bên kia là chị Vũ Minh và Hồng.( Điều này tôi đã ghi lại trong bài viết cách đây khá lâu rồi)
Thời gian đi học, chị thi thoảng nhận được thư của bạn bè từ nơi xa, và thế là tôi lại học được thêm vài
câu thơ cửa miệng nữa, cái gì nhỉ “Mực Cửu
long xuôi dòng chảy xiết, Bút Trường sơn em viết cho anh …” mỗi khi chị nhận
hay gửi thư đi thường trêu chọc… Giờ gặp chị, tôi chẳng nhắc lại bao giờ - nhưng cả chị và tôi hình
như chưa quên.
Sau khi ra trường thì chị lấy anh bác sĩ cùng làng.
Lần này thăm chị, cũng là thăm anh Thêm năm rồi bị ốm nằm vài ba tháng ở Bạch mai, đã ra viện từ lâu nhưng vẫn chạy thận. Hai cháu con chị đã có gia đình riêng, không còn ở chung với anh chi, chị và anh đã lên chức ông bà nội ngoại từ vài năm, Khi tôi hỏi, chị vô tư kể “ Chị vào viện chăm anh từ lúc mùa sấu ra hoa, tới khi quả chin vàng, thế mà chẳng sút cân lạng nào … “ rồi cười, anh Thêm cười – Tôi cũng cười mãi nhưng tôi biết là chị vất vả và lo lắng thế nào …Chị vẫn không khác lần trước gặp, tươi tắn, mộc mạc và chân tình với tôi.
Sau khi ra trường thì chị lấy anh bác sĩ cùng làng.
Lần này thăm chị, cũng là thăm anh Thêm năm rồi bị ốm nằm vài ba tháng ở Bạch mai, đã ra viện từ lâu nhưng vẫn chạy thận. Hai cháu con chị đã có gia đình riêng, không còn ở chung với anh chi, chị và anh đã lên chức ông bà nội ngoại từ vài năm, Khi tôi hỏi, chị vô tư kể “ Chị vào viện chăm anh từ lúc mùa sấu ra hoa, tới khi quả chin vàng, thế mà chẳng sút cân lạng nào … “ rồi cười, anh Thêm cười – Tôi cũng cười mãi nhưng tôi biết là chị vất vả và lo lắng thế nào …Chị vẫn không khác lần trước gặp, tươi tắn, mộc mạc và chân tình với tôi.
Chỉ ngồi chừng gần tiếng là chia tay. Lúc ngồi ăn dưa hấu,
dưa ngọt, tôi ăn lia lịa, liền một lúc 5,7 miếng - chị bảo “ chị ra lấy cho em
vài quả, của nhà cô em họ, em mang về ăn cho đỡ háo nhé “, “đừng chị, em chỉ ăn
ở đây thôi“. Ra đến ngõ chị gọi “ Vinh, lại đây “ Tôi quay lại, anh chị chỉ cái
vườn rau xanh trước sân, anh Thêm bảo “ Rau sạch lắm em, chỉ tưới bằng nước giếng
bơm thôi “ “ Chị cắt cho em một ít mang về nhé “ – Tôi ngần ngừ, nhưng qủa thật
là vườn rau rất hấp dẫn, thế là tôi theo chị chạy vào vườn. Thích thật - bắp cải
, hoa lơ, xu hào thì còn bé, có một giàn đậu nữa, cả rau thơm, xà lách, rồi cà rốt nữa…
Cứ nhìn thấy rau xanh là tôi rất thích, và hơi tham nữa (hic)– tuy ăn không nhiều,
nhưng vốn dĩ con mắt to hơn cái bụng . Chỉ cần khua tay vài cái thế là có một túi đầy xà lách, và 2 cái bắp cải to …
Tôi xin anh chị và hớn hở với món quà – hẳn anh chị thấy buồn cười với dáng vẻ
của tôi lắm …, đúng là được quà sướng thế :-)
Đến và đi, ngồi một thoáng, hẹn lần sau gặp, mong sẽ vẫn đầy đủ và vẫn vui như thế
Đến và đi, ngồi một thoáng, hẹn lần sau gặp, mong sẽ vẫn đầy đủ và vẫn vui như thế
Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015
Tháng giêng lỡ hẹn
Rợp con đường đến hội làng nữa không?
Còn ai duyên, áo nâu sồng
Che nghiêng nón trắng, má hồng heo may ?
Rừng mơ thấp thoáng thung mây
Hắt hiu gió, lá rơi đầy lối xưa
Mong manh nắng, lất phất mưa
Tháng giêng đến hẹn, sao chưa thấy người?
Nổi nênh bèo dạt mây trôi
Vắng tênh - héo miếng trầu mời khéo têm …
Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015
Chiều cuối năm (bài đăng lại 29.02.09)
Chiều cuối năm, chỉ có sóng dạt dào
Biển mênh mông cánh chim chao đơn lẻ
Đám mây trắng bay về đâu thế ?
Quê hương xa vời vợi chốn trời xa
Chiều cuối năm trước biển, mình ta
Chầm chậm bước chân, dọc theo lối vắng
Lặng lẽ ưu tư dấu đời in vầng trán
Sóng gió cuộc đời màu tóc pha sương
Chiều cuối năm, bao suy nghĩ vấn vương
Biển xanh rì rầm lời ru muôn thủa
Trời xanh thẳm cao, nắng vàng rực rỡ
Mùa đông qua - sẽ tiếp mùa sau...
Biển mênh mông cánh chim chao đơn lẻ
Đám mây trắng bay về đâu thế ?
Quê hương xa vời vợi chốn trời xa
Chiều cuối năm trước biển, mình ta
Chầm chậm bước chân, dọc theo lối vắng
Lặng lẽ ưu tư dấu đời in vầng trán
Sóng gió cuộc đời màu tóc pha sương
Chiều cuối năm, bao suy nghĩ vấn vương
Biển xanh rì rầm lời ru muôn thủa
Trời xanh thẳm cao, nắng vàng rực rỡ
Mùa đông qua - sẽ tiếp mùa sau...
Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015
Quê hương là chùm khế ... (thơ Đỗ Trung Quân)
(Tôi xin phép lấy một phần câu thơ của nhà thơ làm tựa đề, chứ không dám có ý bình loạn gì đâu)
Tôi cũng có quê như tất cả mọi người sống ở Hà nội, và nhánh họ theo ông nội tôi cũng giống như nhiều gia đình khác ở nông thôn Việt nam, bỏ làng mà đi bởi trăm ngàn lý do, không còn ai ở làng nữa - ông nội tôi mất từ năm 1951 ở một tỉnh xa. Nhà bị bom cháy trơ cái nền cao với các bậc gạch cùng các bể cạn; vườn cây, ao chuôm, rậm rạp um tùm; cây cối, chim chóc, cá tôm, và cả rắn rết nữa - tự sinh tự diệt cả một quãng thời gian dài ... Khu đất nhà ông nội tôi ở quê bây giờ rất nhỏ so với ngày xưa.
Sau bao cuộc bể dâu (chiến tranh, cải cách ruộng đất, thu hồi đất,..., thương lượng mua lại), rồi cũng có lại được một miếng nhỏ, và trên đó chỉ còn một cây khế được học sinh của ông trồng từ những năm đầu của thế kỷ trước là còn sống. Rất lạ, cây khế già nua đó giờ ra quả bốn mùa và rất nhiều quả. Đấy là khế chua - nấu canh chua thì ngon, nhưng nếu mà ăn sống - dù đã có muối ớt vẫn cứ chua đến chảy nước mắt.
Tôi còn nhớ hồi bé sơ tán về, lần đầu tiên thấy chùm hoa khế tím đỏ, tôi thích lắm. Những bông hoa bé tý tẹo xoè 5 cái cánh nho nhỏ mọng tươi rắc đầy khoảnh đất xung quanh gốc ... Năm đó còn sót lại khá nhiều cây từ thời trước kháng chiến, thế mà …
Mỗi lần về, tôi lại ngậm ngùi và thấy rõ những điều đã như được báo trước trong một bài thơ về “Thôn Vân “ của cố nhà thơ Chân Quê từ những năm 1940
“…Không còn ai ở lại nhà.
Hỏi còn ai nữa? Để hoa đầy vườn.
Trăng đầy ngõ, gió đầy thôn,...” (NB)
Làng quê đó không xa Hà nội, đâu khoảng hơn 100km – khoảng thôi , nói dzậy lỡ sai còn dễ chữa :-) - Ngày xưa còn mẹ, tôI luôn bị mắng là - nhanh nhẩu đoảng - (hic). Gần sông và gần núi. Sông nhỏ và núi thấp - tôi luôn đùa là con mương và cái nấm đất. Không xa chợ Viềng một năm chỉ họp một lần ban đêm, mùng 7 tháng Giêng, và cũng không xa đền thờ bà chúa Liểu Hạnh - phủ Vân cát – cũng có hội vào tháng ba nữa. Vài năm nay có thêm cái khu resort Núi Ngăm cũng gần gần – theo tôi thì khá khiêm nhường và yên bình.
Bạn nào ham vui, sang năm tôi sẽ rất vui được đón về thăm
Tôi cũng có quê như tất cả mọi người sống ở Hà nội, và nhánh họ theo ông nội tôi cũng giống như nhiều gia đình khác ở nông thôn Việt nam, bỏ làng mà đi bởi trăm ngàn lý do, không còn ai ở làng nữa - ông nội tôi mất từ năm 1951 ở một tỉnh xa. Nhà bị bom cháy trơ cái nền cao với các bậc gạch cùng các bể cạn; vườn cây, ao chuôm, rậm rạp um tùm; cây cối, chim chóc, cá tôm, và cả rắn rết nữa - tự sinh tự diệt cả một quãng thời gian dài ... Khu đất nhà ông nội tôi ở quê bây giờ rất nhỏ so với ngày xưa.
Sau bao cuộc bể dâu (chiến tranh, cải cách ruộng đất, thu hồi đất,..., thương lượng mua lại), rồi cũng có lại được một miếng nhỏ, và trên đó chỉ còn một cây khế được học sinh của ông trồng từ những năm đầu của thế kỷ trước là còn sống. Rất lạ, cây khế già nua đó giờ ra quả bốn mùa và rất nhiều quả. Đấy là khế chua - nấu canh chua thì ngon, nhưng nếu mà ăn sống - dù đã có muối ớt vẫn cứ chua đến chảy nước mắt.
Tôi còn nhớ hồi bé sơ tán về, lần đầu tiên thấy chùm hoa khế tím đỏ, tôi thích lắm. Những bông hoa bé tý tẹo xoè 5 cái cánh nho nhỏ mọng tươi rắc đầy khoảnh đất xung quanh gốc ... Năm đó còn sót lại khá nhiều cây từ thời trước kháng chiến, thế mà …
Mỗi lần về, tôi lại ngậm ngùi và thấy rõ những điều đã như được báo trước trong một bài thơ về “Thôn Vân “ của cố nhà thơ Chân Quê từ những năm 1940
“…Không còn ai ở lại nhà.
Hỏi còn ai nữa? Để hoa đầy vườn.
Trăng đầy ngõ, gió đầy thôn,...” (NB)
Làng quê đó không xa Hà nội, đâu khoảng hơn 100km – khoảng thôi , nói dzậy lỡ sai còn dễ chữa :-) - Ngày xưa còn mẹ, tôI luôn bị mắng là - nhanh nhẩu đoảng - (hic). Gần sông và gần núi. Sông nhỏ và núi thấp - tôi luôn đùa là con mương và cái nấm đất. Không xa chợ Viềng một năm chỉ họp một lần ban đêm, mùng 7 tháng Giêng, và cũng không xa đền thờ bà chúa Liểu Hạnh - phủ Vân cát – cũng có hội vào tháng ba nữa. Vài năm nay có thêm cái khu resort Núi Ngăm cũng gần gần – theo tôi thì khá khiêm nhường và yên bình.
Bạn nào ham vui, sang năm tôi sẽ rất vui được đón về thăm
Ta về với ta
Về nơi sóng biển ru trời xa xăm
Vể ươm mầm nhớ, lặng thầm
Chắt chiu mặn ngọt cho đằm duyên xưa ...
Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015
Dòng đời
Thêm một lần gặp gỡ
Lại một lần chia tay
Tóc tôi trắng thêm mầu mây
Trán bạn nếp nhăn hằn mới
Nước da sạm – mưa dầm nắng đội
Bàn tay gầy, chìm nổi gân xanh
Vườn cây xưa, mùa quả chin trĩu cành
Khi xuân về, bật búp, hoa thơm ngát ?
Nắng hạ, sương thu, buốt đông cơn gió bấc
Trái bưởi vàng ươm trong nắng hanh hao...
Vòng bốn mùa – đời dài ngắn thế nào?
Khi còn trẻ, làm sao mình biết được
Bàn chân nhỏ vào đời, dò từng bước
Hành trang đơn sơ, ánh mắt trong veo
Bươn trải tháng ngày, ghềnh thác bao nhiêu
Trăm con suối nguồn đều tìm ra biển cả
Con sông lớn, xoáy duyềnh, xô vội vã
Mùa nước đục qua đi, lại đến mùa trong
Cứ mải mốt trôi về mãi vô cùng
Đại dương mênh mông, chân trời xa tít tắp
…
Mỗi bến đỗ bên bờ, là mỗi lần hẹn gặp
Gom một chút bình yên sau một chặng qua
Vững lòng người, đi tiếp bước đường xa
Thanh thản giữa dòng đời cuồn cuộn sóng.
Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015
"Có một đêm như thế ..."
Ngày xưa, khi còn trẻ, lần đầu tiên đọc truyện ngắn này, tôi có cảm giác nhớ mênh mang, và cho tới tận bây giờ - cái cảm giác đó vẫn y nguyên - mặc dù bây giờ tôi đã thành lão làng kỳ cựu.
"Vầng trăng và bông hoa loa kèn trắng...", một đêm của năm 1972- khi chiến tranh leo thang, máy bay Mỹ ném bom Hà nội. Mùi thơm dịu dàng toả lan giữa không khí đầu hè, và mầu đỏ cuả mặt trăng... Sao mà ấn tượng thế, thơ mộng, trong trẻo vô cùng. Câu chuyện của Miên, bất ngờ gặp gỡ với người sinh viên tên là Lai trước khi anh ấy nhập ngũ và cậu bé luật sư... Nhẹ nhàng mà tình cảm, cái tình cảm có lẽ chỉ có được khi con người ta tự do bay bổng với mơ ước, niềm tin. "Trên mặt trăng không có nước, nhưng rất nhiều biển theo cách gọi của các nhà khoa học ..."
Câu chuyện không có hậu theo lẽ thông thường... nhưng âu cũng là lẽ thường khi có chiến tranh, một sự tiếc nuối ngọt ngào - để lại trong tâm hồn những ai có một cuộc đời như thế những tia sáng lấp lánh, sự cảm nhận về cái đẹp của tình người và cuộc sống.
Có một câu thơ của nhà thơ BV
"... Mỗi ngày ta qua nghe dài hơn xưa
Mỗi mùa ta qua, không có ngày thừa
Dù phải chịu đôi lần căng thẳng nhất,
Chỉ nghĩ đến nhau đã là hạnh phúc ..."
Không hiểu những người cùng thế hệ với tôi thì sao, nhưng còn tôi thì suốt chặng đời đã qua tôi luôn như thế và trên nẻo đường sắp tới, chắc chắn tôi sẽ luôn như thế. Bởi vì, hình ảnh "
...Em tươi tắn như mùa xuân thứ nhất
Nhưng thuỷ chung như một sắc mai già
Đôi mắt mở to dịu dàng thấm mát
Sau rất nhiều gian khổ đi qua ... "
hẳn vẫn sẽ còn trong những hồi tưởng về qúa khứ!
"Vầng trăng và bông hoa loa kèn trắng...", một đêm của năm 1972- khi chiến tranh leo thang, máy bay Mỹ ném bom Hà nội. Mùi thơm dịu dàng toả lan giữa không khí đầu hè, và mầu đỏ cuả mặt trăng... Sao mà ấn tượng thế, thơ mộng, trong trẻo vô cùng. Câu chuyện của Miên, bất ngờ gặp gỡ với người sinh viên tên là Lai trước khi anh ấy nhập ngũ và cậu bé luật sư... Nhẹ nhàng mà tình cảm, cái tình cảm có lẽ chỉ có được khi con người ta tự do bay bổng với mơ ước, niềm tin. "Trên mặt trăng không có nước, nhưng rất nhiều biển theo cách gọi của các nhà khoa học ..."
Câu chuyện không có hậu theo lẽ thông thường... nhưng âu cũng là lẽ thường khi có chiến tranh, một sự tiếc nuối ngọt ngào - để lại trong tâm hồn những ai có một cuộc đời như thế những tia sáng lấp lánh, sự cảm nhận về cái đẹp của tình người và cuộc sống.
Có một câu thơ của nhà thơ BV
"... Mỗi ngày ta qua nghe dài hơn xưa
Mỗi mùa ta qua, không có ngày thừa
Dù phải chịu đôi lần căng thẳng nhất,
Chỉ nghĩ đến nhau đã là hạnh phúc ..."
Không hiểu những người cùng thế hệ với tôi thì sao, nhưng còn tôi thì suốt chặng đời đã qua tôi luôn như thế và trên nẻo đường sắp tới, chắc chắn tôi sẽ luôn như thế. Bởi vì, hình ảnh "
...Em tươi tắn như mùa xuân thứ nhất
Nhưng thuỷ chung như một sắc mai già
Đôi mắt mở to dịu dàng thấm mát
Sau rất nhiều gian khổ đi qua ... "
hẳn vẫn sẽ còn trong những hồi tưởng về qúa khứ!
Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015
Mười nhớ
...Một em nhớ đôi ta chung tình
Hai em nhớ yểu điệu
Ba em nhớ tiếng nói
Bốn em nhớ đến tới người đồng tâm....
Năm nhớ người, vui nụ cười, tin, em nhớ ... hai chúng mình ...
Sáu em nhớ, em gửi lời thăm người
Bẩy em nhớ tới người tri kỷ
Tám em nhớ phong thư gửi nhạn
Chín em nhớ đến, tới người tri âm...
Mười xinh chung tình, nên em nhớ ... chúng mình ...
Đêm, bên ngoài là tiếng gió tạt màn mưa và sóng biển - trong căn phòng ấm áp lời hát dịu ngọt đưa tôi về cái thời cùng với bạn bè đi hội Lim. Ấn tượng để lại trong tôi - các liền chị thật duyên dáng, nhưng các liền anh nghe hát thì mê, nhưng ngắm thì cứ thấy bộ dạng ngồ ngộ sao ấy (hic)
Bài hát chỉ mười nhớ - còn ít mà đã da diết thế thì trong ký ức bộn bề nỗi nhớ của tôi - ai biết được là bao nhiêu :-) , nhưng tìm đâu tri âm tri kỷ ???
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

